Trong chớp mắt, hiện trường đã loạn cả lên.
“Đừng hoảng! Hoảng cái gì chứ! Giương cung, rút đao! Yêu quái thì đã sao nào!” Vị quan kia lớn tiếng quát tháo, quả nhiên có tác dụng, đám quân sĩ vốn đang kinh hoảng nhanh chóng kết thành trận thế.
“Ngươi... ngươi là... Tề Thiên đại thánh?” Đứa bé ngẩng đầu nhìn rõ mặt Tôn Ngộ Không, nhưng ngay sau đó đã bị phụ thân nó ôm xốc ra chỗ khác.
“Phụ thân, con nhận ra hắn, con...” Miệng nó cũng bị bịt lại. Người đàn ông kia sợ hài tử bị yêu quái làm hại, chỉ ôm chặt nó nấp vào góc tường.




